THÁNH GIUSE  - HOA HƯỚNG DƯƠNG

THÁNH GIUSE - HOA HƯỚNG DƯƠNG

Trong thực vật học có hiện tượng gọi là quang hướng động, nghĩa là sự phát triển của cây tuỳ thuộc theo ánh sáng. Thân cây có quang hướng động dương nên thường mọc về phía ánh sáng. Rễ cây có quang hướng động âm nên mọc về phía tối.

Xem tiếp...

Trang nhất » Tin Tức » GP HƯNG HÓA » Các Ủy Ban

Cộng đoàn Khôi Bình - Nội bộ Sinh hoạt hàng tháng - Tháng 6. 2013 (số 1)

Thứ tư - 19/06/2013 18:00
háng 6, Giáo hội dành cả tháng để mời gọi con người nhớ lại tình yêu của Thiên Chúa. Một tình yêu tự hiến, hy sinh và hoàn toàn vô vị lợi. Chúa Giêsu đã tự hiến thân trên thập giá để cứu độ loài người. Tình yêu của Ngài là tình yêu xả kỷ, hy sinh và tự hiến. Trên thập giá, Chúa đã nói lên tất cả. Chỉ nơi thập giá, con người mới gặp được Chúa và Chúa mới qui tụ con người. Chỉ nơi Thập Giá, con người mới có ơn cứu độ.
Lời ngỏ
Anh chị em thân mến,
Tháng 6, Giáo hội dành cả tháng để mời gọi con người nhớ lại tình yêu của Thiên Chúa. Một tình yêu tự hiến, hy sinh và hoàn toàn vô vị lợi. Chúa Giêsu đã tự hiến thân trên thập giá để cứu độ loài người. Tình yêu của Ngài là tình yêu xả kỷ, hy sinh và tự hiến. Trên thập giá, Chúa đã nói lên tất cả. Chỉ nơi thập giá, con người mới gặp được Chúa và Chúa mới qui tụ con người. Chỉ nơi Thập Giá, con người mới có ơn cứu độ.
Kính nhớ Thánh Tâm Chúa Giêsu, Giáo hội sẽ không ngừng tôn vinh một con người đã yêu thương loài người đến hy sinh mạng sống trên Thập giá. Tình thương của Chúa Giêsu là Tình Thương Cứu Ðộ và không ai có thể đến được với Chúa Giêsu, nếu Cha của Ngài là Thiên Chúa không lôi kéo kẻ ấy (Ga 6, 44). Vâng, cái chết của Chúa Giêsu cứu chuộc nhân loại là ngôn ngữ mạnh mẽ nhất nói lên tình thương cao sâu của Chúa Giêsu. Ðó là Mầu Nhiệm thẳm sâu của Tình Yêu Thiên Chúa.
Tháng 6, xin Chúa ban cho mọi người chúng ta luôn hướng về Thánh Tâm Chúa vì chính con tim mở rộng của Chúa, để Máu và Nước đổ ra đã là nguồn ơn cứu độ của chúng ta.
Xin cho Giáo hội luôn hiểu rõ rằng chỉ nơi Thập giá, con người mới được cứu rỗi.
Xin cho mọi người, mọi gia đình luôn biết chạy tới với Thánh Tâm Chúa Giêsu và luôn biết nhìn lên Thập giá Chúa Giêsu vì nơi Thập giá, con người sẽ bắt gặp được sự an bình thực sự .
Giuse Nguyễn Ngọc Ngoạn
LMĐHKB. Hưng Hóa
Bài số 01
I. CHIA SẺ LỜI CHÚA - LỄ THÁNH TÂM
Ed 34, 11 – 16; Rm 5, 5 – 11; Lc 15, 3 – 7
Có một đôi vợ chồng người ngoài Công giáo: chồng là kỹ sư, vợ là cô giáo, nhưng hằng tuần vẫn đi lễ, đi lễ để tìm một bầu khí thinh lặng giữa cuộc sống quá ồn ào, đi lễ để nghe một vài suy sư nhằm nâng đỡ mình. Rồi sau đó, anh chị quyết định tìm hiểu giáo lý để có thể gia nhập Giáo hội Công giáo. Chị vợ thì hăng hái, nhưng anh chồng thì chưa muốn. Anh nói với chị thế này: Nếu khi em rửa tội; tức là, thuộc về Chúa hoàn toàn, Chúa bảo em hãy dâng đứa con của mình cho Chúa, em có dâng được không?  Đó là lý do để anh ấy chưa muốn cùng chị học giáo lý. Chị đến chia sẻ với tôi, tôi có nói với chị thế này: Nếu anh thương đứa con của mình như thế nào, thì Chúa thương anh y như thế, và còn hơn thế nữa. Đừng sợ Chúa đòi con.
Chúng ta thấy không? Hình ảnh về một Thiên Chúa thích báo oán, hình ảnh một Thiên Chúa thích trừng phạt, hình ảnh một Thiên Chúa cảm thấy vui thích khi trừng phạt người khác, một thứ vui thích bệnh hoạn! Và hoá ra, còn rất nhiều người còn nuôi trong mình hình ảnh Thiên Chúa như thế. Không chỉ có người ngoài Công giáo, mà cả rất nhiều người Công giáo nữa. Bằng chứng là có nhiều câu hỏi loại như thế này: Tại sao lại bảo là căn bệnh HIV là một hình phạt mà Thiên Chúa dành cho một nhân loại tội lỗi? Tại sao những đứa trẻ mới sinh ra, nó tội gì mà nó mắc HIV? Sở dĩ, người đặt câu hỏi như vậy là người ta đã từng nghe nhiều bài giảng về một Thiên Chúa oán thù, bởi vì đã có một lối trình bày giáo lý về một Thiên Chúa hạnh phúc khi trừng phạt kẻ khác.
Chúa Giêsu phá vỡ tất cả. Dụ ngôn mà chúng ta đọc hôm nay nằm trong tổng thể chương 15 của Tin mừng thánh Luca, được gọi là những ví dụ về Thiên Chúa giàu lòng thương xót. Chúa Giêsu phá vỡ tất cả những hình ảnh méo mó về Thiên Chúa. Thay vì là một Thiên Chúa kết án người tội lỗi, thì Thiên Chúa của Chúa Giêsu là người chăn chiên bỏ 99 con chiên để đi tìm 01 con chiên lạc. Thay vì là một Thiên Chúa thích trừng phạt kẻ tội lỗi bằng cách cấy con virút HIV vào người ta, thì Thiên Chúa của Chúa Giêsu là người chăn chiên băng bó vết thương cho những con chiên bị thương tích. Niềm vui của Thiên Chúa không phải là niềm vui của kẻ khoái thú khi gây đau khổ cho người khác, mà niềm vui của Thiên Chúa là rộng mở vòng tay đón nhận người tội lỗi trở về, và phải nói thêm rằng: tội nhân đó không phải tự mình trở về, mà là Thiên Chúa vác mình trên vai trở về. Chính Thiên Chúa vác chúng ta trên vai trở về, vì chúng ta đã kiệt sức rồi, đi không nổi. Thiên Chúa của Chúa Giêsu là như vậy. Và ngày lễ Thánh tâm cũng vậy.
Ngày lễ Thánh tâm không phải phát xuất chỉ từ thị kiến riêng tư của bà Magarita Maria Alakoc; nhưng là cả một khung cảnh lịch sử và một bối cảnh về suy tư thần học nằm đằng sau; trong đó Jean Silius Giám mục thành Ive, trong cuộc tranh luận về tương quan giữa tự do của con người và ân sủng của Thiên Chúa, ông đã đưa ra đến một quan niệm cho rằng: Hầu hết chúng ta xuống hoả ngục, chỉ có một số ít được lên Thiên đàng, mà số ít được tiền định lên Thiên đàng đó được Thiên Chúa ban ơn đặc biệt mạnh đến nỗi mà người đó rứt khoát phải sống thánh thiện. Lối quan niệm thần học đó đưa đến một lối sống đạo đầy sợ hãi, vì luôn luôn tưởng tượng mình rằng sắp sa hoả ngục. Và một khi đã cố gắng mà vẫn chưa sống tốt được, thì thôi cố gắng làm gì nữa, đã mất đời sau rồi, thì tội gì mất đời này nữa, cứ sống xả láng! Chính từ bối cảnh thần học đó, mà lễ Thánh tâm được Giáo hội thiết lập, dựa vào Kinh thánh để khắc hoạ lại tâm tư của Thiên Chúa, khắc hoạ lại một Thiên Chúa đầy từ tâm và nhân hậu, chứ không phải là một Thiên Chúa như Jean Silius trình bày.
Thế nên, từ Chúa Giêsu cho đến ngày lễ Thánh tâm trong lịch sử đều mời gọi chúng ta phải duyệt xét lại hình ảnh Thiên Chúa trong tâm trí của mình. Đây là điều rất quan trọng, không phải là lý thuyết, bởi vì luân lý Kitô giáo không chỉ là luân lý xã hội, nhân bản, hay những lề luật pháp lý. Luân lý Kitô giáo bắt nguồn từ niềm tin, niềm tin vào một Thiên Chúa, cho nên khi ta nuôi dưỡng một Thiên Chúa như thế nào, thì nó sẽ dẫn đến một lối sống luân lý tương tự như vậy. Chúng ta hãy đọc lại các thư của thánh Phaolô mà xem, không bao giờ Ngài đề nghị một thứ luân lý Kitô giáo mà không đặt cơ sở trên niềm tin.
Những người Pharisêu ngày xưa, họ nuôi một hình ảnh về Thiên Chúa thánh thiện, là một Đấng tách hẳn ra khỏi thế giới tội lỗi; vì thế, rất logic, họ sống một cuộc sống luân lý thánh thiện bằng cách xa lánh người tội lỗi, những người đau khổ, vì đau khổ là do tội lỗi mà ra. Chúa Giêsu thì khác hẳn, Chúa Giêsu nuôi dưỡng một hình ảnh Thiên Chúa là Cha, một Thiên Chúa tình thương, và Thiên Chúa thánh thiện không có nghĩa là Ngài tách biệt khỏi tội lỗi, mà Thiên Chúa thánh thiện có nghĩa là Ngài ôm thế giới tội lỗi trong tình thương của Ngài. Thế cho nên, Chúa Giêsu có một lối sống hoàn toàn khác, Ngài đồng bàn với người tội lỗi, đi đến với người đau khổ để xoa dịu, nâng đỡ và chữa lành cho họ.
Điều này rất quan trọng, quan trọng ở chỗ: mình nuôi dưỡng hình ảnh Thiên Chúa làm sao, thì đời sống luân lý của mình như vậy. Nếu chúng ta cứ nuôi dưỡng hình ảnh về Thiên Chúa thích trừng phạt và báo thù, thì đời sống đức tin của chúng ta sẽ đầy sợ hãi. Vì thế, rất cần thiết kiểm soát lại cách mình nuôi dưỡng hình ảnh về Thiên Chúa, không chỉ kiểm soát cho chính mình mà thôi, còn có trách nhiệm trình bày cho anh chị em khác; và không có cách trình bày nào tốt hơn là bằng những hành động có lòng thương xót.
Nói đến việc đền tạ, tôn sùng Thánh tâm Chúa Giêsu, người Công giáo chúng ta thường nghĩ đến các giờ Thánh: Chúa ở trong nhà Tạm sao mà cô quặnh, cô đơn, cô độc, cô liêu quá? Chúng ta đến đó an ủi Chúa một chút. Điều này rất tốt, nhưng mà chỉ dừng ở đó thì chưa được. Giờ Thánh mà Giáo hội nhắm có cái gì đó tích cực hơn nhiều; đó là; khi mà chúng ta dành nửa giờ hay một giờ ngồi đó, mình thực sự chiêm ngắm Chúa Giêsu, và trái tim của Ngài, thì dần dần sự chiêm ngắm đó sẽ giúp cho hình ảnh và tâm tư của Chúa Giêsu khắc hoạ ở trong cõi lòng của mình. Và những tâm tư ấy sẽ dẫn lối cho một cuộc sống có lòng thương xót, một cuộc sống có tình thương như Chúa Giêsu đã sống, chứ không phải chỉ là ủi an Chúa vì Chúa cô đơn mà thôi.
Khi tôi phủ phục lúc đọc kinh cầu các Thánh trong thánh lễ phong chức linh mục, tôi tự đặt câu hỏi cho mình: Tôi hiến mình cho Thiên Chúa, liệu Thiên Chúa có cần không? Và tôi thầm nghĩ Thiên Chúa chẳng cần, vì Ngài là Đấng sung mãn vô biên, Ngài chẳng cần sự hiến dâng của tôi làm gì. Thế nhưng, Thiên Chúa đón nhận sự hiến dâng nhỏ bé của tôi như là một món quà của lòng hiếu thảo, và rồi Thiên Chúa ban tặng tôi lại cho cuộc đời, để rồi khi tôi sống ơn gọi của tôi cho xứng đáng, thì cuộc đời của tôi trở thành một quà tặng của Thiên Chúa gửi cho cuộc đời, để cuộc đời ngợi ca tình yêu của Ngài và mời gọi cuộc đời bước vào quỹ đạo tình yêu của Ngài. Đền tạ Thánh tâm Chúa cũng vậy, Thiên Chúa chẳng cần chúng ta an ủi Ngài, nhưng Ngài đón nhận tấm lòng hiếu thảo của chúng ta, để rồi từ đó phải dẫn lối chúng ta có một lối sống có lòng thương xót.
Cúi xin Chúa Giêsu trong thánh lễ này, cho chúng ta khắc hoạ lại lòng mình hình ảnh một Thiên Chúa như Ngài đã mặc khải bằng chính cuộc sống của Ngài để dẫn chúng ta vào một cuộc sống phù hợp với Tin mừng hơn.
Giuse Nguyễn Ngọc Ngoạn
LMĐHKH. Hưng Hoá

Những gợi ý chia sẻ:
* Bạn hiểu:
1.    Bạn hiểu biết gì về dụ ngôn “con chiên lạc” trong bài Tin mừng hôm nay ?
2.    Bạn hiểu gì về Thánh tâm Chúa Giêsu qua ba bài đọc Kinh thánh hôm nay ?
* Bạn sống:
1.    Dụ ngôn “con chiên lạc” giúp gì cho đời sống và công tác tông đồ của bạn?
2.    Bạn nhận ra được những bài học gì khi suy niệm bài Tin mừng này ?
* Bạn chia sẻ:
1.    Bạn có những kinh nghiệm gì về những công tác tông đồ giúp cho người ta được ơn trở lại ?
2.    Bạn có những cảm nghiệm gì về tình thương cứu độ của Chúa đối với bạn và đối với những người chung quanh ?
II. LINH ĐẠO KHÔI BÌNH
Linh đạo Khôi Bình bắt nguồn từ Linh Đạo chung của Kitô giáo và  đặc biệt hiện thực cụ thể qua việc:
1. Sống một đức tin sống động;
2. Quan tâm đến từng người;
3. Tham gia các họat động của gia đình Khôi Bình;
4. Dấn thân giải quyết những vấn đề xã hội hiện hành.
Chia sẻ: Bạn đã bước ra khỏi thế giới cái tôi của mình hay chưa?

 Bài số 02
I. LỜI CHÚA – CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN
1V 19, 16b. 19 – 21; Gl 5, 1. 13 – 18; Lc 9, 51 – 62
Bài Tin mừng hôm nay là đoạn mở đầu của phần hai trong Tin mừng thánh Luca. Phần thứ hai này kể lại cuộc hành trình của Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem để hoàn tất công cuộc cứu thế bằng thập giá. Mở đầu cuộc hành trình này, thánh Luca kể lại câu chuyện xảy ra nhân lúc Chúa đi ngang qua Samari để lên Giêrusalem và ba mẩu đối thoại giữa Chúa với ba người về điều kiện đi theo Chúa.
Trước hết, về câu chuyện mở đầu cuộc hành trình, đó là việc Chúa bảo hai môn đệ Giacôbê và Gioan đi trước vào một làng Samari để chuẩn bị chỗ cho Chúa và những người cùng đi có nơi nghỉ chân. Nhưng những người trong làng này nhất định từ chối, họ từ chối bất cứ người Do thái nào, vì họ là người Samari, mà giữa người Samari và người Do thái đã kình địch nhau từ lâu. Sự từ chối của họ làm cho hai ông Giacôbê và Gioan hết sức nóng giận. Trở về, các ông nhớ lại trước kia có lần ngôn sứ Êlia đã xin lửa từ trời xuống thiêu hủy dân chúng cứng đầu cứng cổ cố chấp không muốn nghe lời Chúa. Nhớ lại chuyện ấy, các ông xin Chúa để cho các ông khiến lửa bởi trời xuống đốt tan cả đám dân làng đã dám từ chối không tiếp đón Chúa. Nhưng Chúa khiển trách các ông, và Ngài tuyên bố rõ mục đích của Ngài: Ngài đến không phải để tiêu diệt nhưng để cứu vớt, đề nghị của các ông mâu thuẫn với sứ mạng của Chúa, nên Chúa không chấp nhận, rồi Chúa và các môn đệ đi tới một làng khác.
Sau câu chuyện mở đầu trên, thánh Luca kể lại ba mẩu đối thoại về điều kiện để đi theo Chúa, đây là ba trường hợp của ba người khác nhau. Chúa Giêsu đang đi, một người chạy lại bày tỏ thiện chí tối đa: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu tôi cũng xin đi theo.” Chúa Giêsu không vồn vã cũng không từ chối, nhưng Ngài cho biết thân phận của Ngài và cũng là điều kiện để đi theo Ngài: “Con chồn có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người thì không có chỗ tựa đầu”, Ngài nghèo khó như vậy đó, anh có dám chấp nhận sống như thế khi đi theo Ngài không ?
Một người khác được chính Chúa ngỏ lời trước: “Anh hãy theo tôi”, anh bằng lòng nhưng anh xin phép trở về nhà mai táng cha mình trước đã. Chúa Giêsu không nhượng bộ, Ngài nói hãy để kẻ chết chôn kẻ chết, còn anh hãy đi loan báo Nước Thiên Chúa. Chúa có ý nói rằng: người đã được gọi phục vụ nước trời thì hãy lo bổn phận chính của mình trước hết và trên hết, không được trì hoãn vì bất cứ lý do gì. Việc báo hiếu cha mẹ là việc quan trọng theo quan niệm thông thường của người đời cũng không thể làm trì hoãn việc rao giảng nước Thiên Chúa.
Người thứ ba đến xin theo Chúa, nhưng vừa xin đi theo vừa đặt điều kiện: “Thưa Thầy, tôi xin theo Thầy, nhưng xin cho phép tôi từ biệt gia đình trước đã.” Chúa Giêsu nói thẳng cho anh ta biết thái độ ấy không xứng đáng với nước Thiên Chúa. Muốn đi theo Chúa mà còn quyến luyến cha mẹ hơn Chúa thì khác nào kẻ đã cầm cày mà còn ngoái cổ lại đàng sau. Cầm cày thì phải nhìn về phía trước mới cày được, muốn theo Chúa thì không được quyến luyến bất cứ cái gì khác, kể cả cha mẹ.
Thánh Luca không cho biết hồi kết của ba người trên đây như thế nào, họ có đi theo Chúa không, bởi vì ngài chỉ cố ý trình bày những đòi hỏi của việc đi theo Chúa mà thôi, và để cho mỗi người tự quyết định. Ba mẩu đối thoại này cho chúng ta biết: muốn theo Chúa Giêsu thì phải chấp nhận đồng số phận với Ngài, không có gì bảo đảm cho mình ở trần gian, phải coi nhiệm vụ rao giảng nước trời hơn cả việc chôn táng cha mẹ cũng như việc tỏ lòng quyến luyến cha mẹ.
Chúa Giêsu đòi hỏi như vậy có nghịch lý không? Muốn đi theo Chúa, phải từ bỏ hết, phải từ bỏ tất cả, nghĩa là phải coi Chúa hơn hết tất cả mọi người, hơn hết tất cả mọi sự và tin vào một mình Chúa thôi. Điều kiện này có khó quá không? Dĩ nhiên là khó, nhưng không phải là không thực hiện được, bằng chứng là các tông đồ Chúa đã kêu gọi, các ông đã mau mắn dứt khoát đi theo Chúa, dù phải bỏ gia đình, cha mẹ, vợ con, nghề nghiệp, của cải. Tiếp theo các tông đồ, từ xưa cho đến nay, biết bao người đã sống đời tận hiến, bước đi theo Chúa trong ơn gọi linh mục, tu sĩ, dâng hiến cả cuộc đời cho Chúa và tha nhân. Có biết bao người đã sẵn sàng chịu đau khổ, thử thách và hy sinh cả mạng sống vì danh Chúa như các vị tử đạo.
Có lẽ có người cho rằng: những điều trên đây Chúa chỉ dạy riêng cho những người đi tu mà thôi. Nghĩ thế cũng đúng, nhưng những lời Chúa dạy đây không phải là không áp dụng được cho mọi người. Bởi vì với mỗi người, Chúa cũng đòi hỏi phải từ bỏ. Không phải từ bỏ để đi theo Chúa theo nghĩa là bỏ gia đình, bỏ mọi sự để đi làm tông đồ cho Chúa, tức là phải từ bỏ của cải, cha mẹ, gia đình, nghề nghiệp, nhưng trong cuộc sống, chúng ta cũng có nhiều cái, nhiều thứ, và nhiều lần phải từ bỏ.
Chúng ta hãy suy nghĩ: hiện giờ chúng ta phải từ bỏ những gì? Từ bỏ đời sống tội lỗi, từ bỏ những hành động gương mù gương xấu, từ bỏ những giao du bất chính, từ bỏ những bạn bè nguy hiểm, từ bỏ rượu chè, cờ bạc, một thói quen, một đam mê xấu, từ bỏ những ý nghĩ sai trái, từ bỏ những lời nói chua cay, ác độc, tục tĩu, từ bỏ những việc làm lỗi công bằng và yêu thương… có nhiều điều chúng ta phải từ bỏ.
Tóm lại, trong đời sống thường ngày, người Kitô hữu bị giằng co giữa một bên là tình cảm gia đình, bên kia là đòi hỏi của Thiên Chúa; hoặc một bên là quyến rũ của tiền tài danh vọng, sống buông thả, một bên là sự trung thành với lý tưởng Kitô giáo. Trong những trường hợp giằng co như vậy, chúng ta sẽ chọn thế nào và phải làm gì ? Bài Tin mừng hôm nay soi sáng và hướng dẫn chúng ta hãy chọn đúng và thực hành đúng.
Lm. Giacôbê Phạm Văn Phượng, OP
Những gợi ý chia sẻ:
Bạn hiểu: Bạn hiểu gì về đòi hỏi của Đức Giêsu đối với những người đi theo Chúa được ghi lại qua những câu 57- 62 ?
Bạn sống:  Bạn rút được những kinh nghiệm gì cho đời sống tông đồ của anh chị qua hai môn đệ của Đức Giêsu ở đây?
Bạn chia sẻ: Suy niệm về bài Tin mừng này, bạn có những kinh nghiệm gì về tinh thần và đời sống của người tông đồ của Chúa ?
II. LINH ĐẠO KHÔI BÌNH
Khôi Bình là một phần toàn vẹn của Giáo hội cộng tác trong việc đưa ra câu trả lời mang tính cứu độ cho những vấn đề về cuộc sống của mỗi con người.
Chia sẻ: Cánh cửa Khôi Bình đang mở ra cho bạn như thế nào?
* Lưu ý: Ban Quản gia các giáo xứ photocopy cho các thành viên trong gia đình và gửi đến các thành viên vào tuần đầu mỗi tháng, để các thành viên có thời gian suy gẫm, sống và chia sẻ.
 

Tác giả bài viết: Lm. Giuse Nguyễn Ngọc Ngoạn - ĐHKHGP Hưng Hóa

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

TÀI LIỆU

SỰ KIỆN

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Hôm nayHôm nay : 2204

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 8061

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 10465255

THÁNH GIUSE  - HOA HƯỚNG DƯƠNG

THÁNH GIUSE - HOA HƯỚNG DƯƠNG

Trong thực vật học có hiện tượng gọi là quang hướng động, nghĩa là sự phát triển của cây tuỳ thuộc theo ánh sáng. Thân cây có quang hướng động dương nên thường mọc về phía ánh sáng. Rễ cây có quang hướng động âm nên mọc về phía tối.

Xem tiếp...