KHÔI BÌNH HƯNG HOÁ "ĐỒNG HÀNH"

Tháng 11. 2019 Nội bộ Sinh hoạt hàng tháng

 

CÁC CON HÃY NÊN THÁNH

Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II có lòng tôn kính đặc biệt đối với các Thánh, nhất là các Thánh tử đạo. Ngài là vị Giáo hoàng đạt kỷ lục trong việc tôn phong các Thánh và Chân phước. Ngài tôn phong 1.322 Chân phước và 457 vị Hiển thánh, trong đó có 117 vị Thánh tử đạo Việt Nam và 120 vị thánh tử đạo Trung Hoa. Con số vị Thánh và Chân phước được Ngài tôn phong hơn tổng số các vị mà các Giáo hoàng tiền nhiệm của Ngài tôn phong trong vòng 400 năm trước đó.

 

CÂY SUNG GIAKÊU CN 31 C

Đi hành hương Đất Thánh, ai cũng muốn đến Giêricô thăm “Cây sung Giakêu” và thưởng thức trái chà là. “Cây sung Giakêu” to lớn gần hai người ôm. Cây sung này được trồng lại cách đây hơn 700 năm. Tôi đi dịp tháng 4 nên sung nhiều trái. Các bà thích lắm, hái ăn và tin rằng trái từ “cây sung Giakêu” chữa lành mọi thứ bệnh. Giêricô trở nên nổi tiếng với câu chuyện ông Giakêu trèo lên cây sung để nhìn cho được Chúa Giêsu đi ngang qua.

 

CHÚA NHẬT TN 31 C

“CON NGƯỜI ĐẾN ĐỂ TÌM VÀ CỨU NHỮNG GÌ ĐÃ MẤT" Luca 19,10

 

Chia sẻ và học hỏi về Tông Thư Maximum Illud – Sứ Vụ Cao Cả

WGPHH – Nhân dịp kỷ niệm 100 năm TÔNG THƯ MAXIMUM ILLUD – Sứ Vụ Cao Cả của Đức Thánh cha Bênêđictô XV (30/11/1919), theo lời kêu mời của Đức Thánh cha Phanxicô, với sự hưởng ứng của Ủy Ban Truyền Giáo trực thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Các Hội giáo Hoàng truyền giáo tại Việt Nam, được động viên, khuyến khích của Bề trên giáo phận, Ủy ban Truyền giáo giáo phận phát động phong trào học hỏi sâu rộng Tông thư quan trọng này tới các giáo xứ, hội đoàn trong giáo phận, trong đó có Legio Mariae.

 

HỌC HỎI TÔNG THƯ MAXIMUM ILLUD CỦA ĐỨC GIÁO HOÀNG BÊNÊĐÍCTÔ XV

Nhân Kỷ Niệm 100 Năm Tông Thư Maximum Illud (30/11/1919 – 30/11/2019) về việc truyền bá Đức Tin trên khắp thế giới

 

CHÚA NHẬT TN 25C

“ANH EM KHÔNG THỂ VỪA LÀM TÔI THIÊN CHÚA VỪA LÀM TÔI TIỀN CỦA ĐƯỢC" Lc 16,13.

 

Màu Tím Buồn Với Người Con Thứ Chúa Nhật 24C

Ðọc bài Tin Mừng hôm nay, tôi thấy man mác một màu tím buồn với người con thứ.

 

Gặp gỡ Loan báo Tin Mừng toàn quốc 21-23/8/2019: “Được rửa tội và được sai đi: Hội Thánh Chúa Kitô thi hành sứ mạng trong thế giới”

GPVO – Vào lúc 17 giờ ngày 21/8/2019, tại hội trường Đại Chủng viện Thánh Phanxicô Xaviê (Giáo phận Vinh) đã diễn ra phiên khai mạc Gặp gỡ Loan báo Tin Mừng (21-23/8/2019). Đây là chương trình thường kỳ do Ủy ban Loan báo Tin Mừng trực thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) tổ chức.

 

BÀI HỌC TỪ NƯỚC - CN22C

Nước cần thiết cho sự sống muôn loài. Nước quan trọng cho sự phát triển của cơ thể con người, cho sự tăng trưởng của súc vật và cây cối. Không có nước, không có sự sống. Mọi sinh vật đều gồm phần lớn là nước dù sống ở đâu. Chín phần mười thể tích cơ thể con người là nước.

 

TRUNG TÍN VÀ TỈNH THỨC - CN19C

Ngày nay, “Mạnh Thường Quân” là một cụm từ khái niệm hóa, hiểu như một danh từ chung để chỉ một mẫu người hào phóng và nhân ái.

 

Làm Giàu Trước Mặt Thiên Chúa - CN18C

Tin mừng Chúa nhật hôm nay kể chuyện, một người đến xin Chúa Giêsu làm quan toà chia tài sản giúp cho anh ta. Ngài nói với họ: “Hãy giữ mình khỏi mọi thứ tham lam”.

 

Trang nhất » Tin Tức » ƠN THIÊN TRIỆU

Cố thánh Phêrô Phanxicô Néron Bắc

Thứ sáu - 02/11/2012 12:05
Đức Piô X suy tôn Cha Néron Bắc lên bậc Chân Phước ngày 02.5.1909. Đức Gioan Phaolô II phong Cha lên bậc Hiển Thánh ngày 19.6.1988.
 
Cố thánh
Phêrô Phanxicô Néron Bắc
Linh mục thừa sai Paris Tử đạo (1918 – 1960)
 
Ghi chú:
* Lễ nhớ  03.11
* Bị bắt tại Tiên Phong giáo xứ Yên Tập
* Phần hài cốt có lưu giữ tại nhà thờ Bách Lộc+Giua Hien
 
Chọn Việt Nam làm quê hương
Tuy chỉ ở Việt Nam hơn 11 năm, thánh Phêrô Phanxicô Néron Bắc đã trở nên như người Việt Nam chính gốc, Cha cũng tập ăn tương cà như mọi người. Cha có công phiên dịch ra tiếng Việt sách toán pháp, chuyển ngữ các bài triết học, thần học cho các chủng sinh, và cuối cùng gửi nắm xương tàn cho mảnh đất thân yêu này, như ước nguyện khấn với Đức Mẹ Mân Côi trong những ngày tu học ở Hội Thừa Sai Paris.
 
Phêrô Phanxicô Néron Bắc sinh ngày 21.9.1918 tại Bordeaux, giáo phận Saint Claude, nước Pháp. Là con thứ năm trong gia đình chín anh em. Thời thơ ấu của Néron khá vất vả, tuy được đi học, nhưng mỗi ngày cậu phải ra đồng chăn súc vật, vì thế chịu nhiều ảnh hưởng xấu của bạn bè.
 
Nhưng rồi một biến cố thay đổi cuộc đời cậu: Năm 17 tuổi, một người cho cậu mượn một cuốn sách đạo đức, cậu được và nhận ra tiếng Chúa mời gọi mình. Từ đó cậu thay đổi hẳn lối sống. năm 19 tuổi, Néron xin nhưng mãi đến ngày 14.02.1839 (21 tuổi) mới được vào chủng viện Neteroy. Sau sáu năm, Thầy lên học đại chủng viện Saunier, rồi xin gia nhập Hội Thừa Sai Paris và thụ phong linh mục ngày 17.6.1848.
 
Bề trên cử cha Néron đi truyền giáo tại Việt Nam. Trong những ngày đợi tàu, cha Néron thường xin Đức Mẹ Mân Côi cho mình được dâng hiến mạng sống vì sứ vụ tại xứ truyền giáo. Ước nguyện của Cha là một khi đã vào được Việt Nam, sẽ không bao giờ rời khỏi đất nước này. Ngày 28.3.1948, cha Néron đến trình diện với Đức Cha Retord Liêu, khi ấy đang coi sóc địa phận Tây Đàng Ngoài. Đức Cha gửi cha Néron đến kẻ Vĩnh để học tiếng, và đặt cho ngài tên Việt Nam là “Bắc”.
 
Năm 1852, Đức Cha trao cho cha Néron Bắc giúp xứ Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình. Năm 1854, Đức Cha cử Cha làm bề trên chủng viện kẻ Vĩnh, coi sóc 150 em. Cha kiên trì dạy chủng sinh các kiến thức cần thiết và dịch cho họ sách toán học ra tiếng Việt. Với các lớp đại chủng sinh, Cha dạy họ triết lý và thần học. Một lần cha Néron Bắc đi từ Hoàng Nguyên về bị Tuần đồ bắt, nhưng được Đức Cha chuộc lại mất 8 nén bạc.
 
Những chặng đường Thập giá
Dù bận rộn với việc giảng dạy, cha Néron Bắc đã không sao nhãng đời sống nội tâm: Mỗi ngày Cha đều quỳ gối suy niệm cuộc thương khó Chúa Giêsu qua 14 chặng đường Thánh giá, Cha ăn chay các ngày thứ sáu suốt mùa chay, các ngày vọng lễ trọng, và đặc biệt những ngày vọng lễ Đức Mẹ.
 
Năm 1858, đang khi phụ trách bốn xứ ở địa phận Đoài, coi sóc 16 ngàn tín hữu, cha Néron Bắc bị bắt lần thứ hai, phải chuộc mất 300 lạng bạc.
 
Ngày 17.01.1860, vì bị thất bại trong quan hệ với Pháp, vua Tự Đức đã ra một chiếu chỉ cấm đạo gắt gao hơn: “Tất cả các quan phải triệt để thi hành chỉ thị của Trẫm, nếu theo ý riêng mình để xảy ra như trước đây, sẽ bị nghiêm phạt như kẻ phạm luật nước vậy.
 
Chiếu chỉ trên khiến các quan địa phương không dám chểnh mảng trong việc bách hại đạo Công giáo. Cha Néron Bắc lại là người châu Âu da trắng, vóc dáng cao lớn, nên rất dễ bị lộ. Các giáo xứ không dám cho Cha trú ẩn lâu ngày, chỗ ẩn thường xuyên của Cha giờ đây là rừng rậm. Nhưng rừng rậm đâu phải là dễ đi, có lần Cha bị mất liên lạc với giáo dân, bị đói lả ngất xỉu dưới gốc cây, may mà giáo dân Tạ Xá bắt gặp, liền lấy nước cháo tiếp cho Cha từng muỗng, hàng giờ sau Cha mới tỉnh lại được, rồi đưa Cha về nhà Mụ Tạ Xá. Ở đó có một đứa bị quỷ ám, người ta đem đến xin Cha chữa, Cha bảo: “Mai Cha làm lễ cho, quỷ không còn ám nữa”.
 
Một hôm có tin báo là quân lính biết Cha ở làng Tạ Xá, quan viên trong làng đến gặp và xin Cha rời đi nơi khác, Cha bảo “Tôi đã chết đói rồi” và Cha  không đi. Quan viên Tạ Xá đuổi hai thầy bộ, đuổi cả nhà Mụ, lấy hết lương thực phẩm để Cha khỏi ở lại vì không có gì ăn. Cha cho lúa vào xay ra gạo, tự nấu ăn.
 
Quan viên thấy vậy đành xin lỗi rồi mời Cha lên một chiếc thuyền nhỏ, đẩy ra giữa đồng, tiếp tế số ít lương thực và nói: “Chúng con làm như thế này vì quá sợ, có điều gì vô phép, xin Cha tha cho”, rồi họ lại đưa Cha về làng Yên Tập. Dân Yên Tập cũng sợ, nhưng cử một cụ già đưa Cha vào rừng vắng vẻ, ở trong một lều lợp bằng lá chuối. Cha phải ở đó với cụ già ba tuần lễ, mỗi ngày chỉ một nắm cơm nguội, vì nếu chụm lửa nấu cơm sẽ bị lộ. Thức ăn duy nhất là một hũ tương, thỉnh thoảng mới được một ít cà muối. Cũng may mà Cha đã làm quen với món ăn này từ trước rồi.
 
Cơn bách hại ngày càng gay gắt, Cha Néron Bắc phải tiếp tục di chuyển. Cha ở làng Suông ba tháng trong một nhà người không Công giáo tốt bụng, rồi chuyển sang Chiêu Ứng, bị quan quân rượt đuổi, lại phải lên làng Du Bơ, tiếp đó ẩn trong rừng nửa tháng, rồi lại về Yên Tập.
 
Cha Néron Bắc bị bắt
Có một anh tên là Luyện thường hay qua lại giúp việc Cha, anh ta đánh bạc thua lý trưởng Phận 100 quan, ông hứa sẽ tha nợ nếu anh chỉ cho chỗ Cha Néron Bắc ẩn trú. Anh “Giuđa” này đành bán Cha với giá tiền đó.
 
Ngày 05.8.1860, theo sự dẫn đường của anh Luyện, lý trưởng Phận và cai tổng Mờn đưa 12 lính đến bắt Cha đang ẩn náu tại nhà khán Truật, tức Đỗ Văn Truật tại xóm Gò Sồi (xóm Tiên Phong). Có người mật báo Cha trốn đi, Cha không trốn. Chúng xông vào bắt trói và giải về nhà cai tổng Mờn.
 
Cha Giuse Nguyễn Tất Lượng đang coi sóc ở Yên Tập liệu tiền rồi cho người đem đến chuộc, cai tổng Mờn không nghe, nhưng ông ta vẫn nhận tiền và hứa sẽ ghi vào hồ sơ là bắt được đạo trưởng ở trên rừng vắng, nhờ thế mà không ai bị liên lụy. Đó cũng là nỗi bận tâm nhất của Cha Néron Bắc. Họ đóng cũi giải Cha về tỉnh Sơn Tây, cách Hà Nội chừng 50 km.
 
Đồng thời với Cha Néron Bắc, ông Đặng Văn Nệm ở An Phú và mấy người khác cũng bị bắt vì sở đồn Quán Giang nắm được lá thư do Cha viết ngày 15.8.1859, nhưng sở đồn tha về, mà chỉ bị kỷ luật là trên má mang bốn chữ “Gia tô tà đạo” cho đến chết.
 
Bị giam khoảng một tháng, mới dẫn Cha ra hỏi cung tại công đường. Trước mặt quan Sơn Tây, Cha Néron Bắc luôn bình tĩnh, khẳng khái và cẩn mật. Quan hỏi Cha đã gặp những ai, ở nhà nào và được ai giúp đỡ, Cha thẳng thắn trả lời: “Xin Quan đừng hỏi làm gì, tôi sẽ không khai ai hay vùng nào cả. Tôi không muốn người ấy hay vùng đó bị các quan làm khó đâu”. Quan lệnh đánh đòn Cha 40 roi, Cha cắn răng chịu, không khai một lời cũng không trách một tiếng, chỉ một mực nói rằng: “Tôi sang Annam để giảng đạo, tôi không ăn trộm, không ăn cướp, không làm giặc”.
 
“Ông thần sống”
Sáng hôm sau, có một bà lão đem cơm cho Cha, Cha bảo: “Từ mai Cha không ăn của thế gian nữa, chỉ cho Cha ít nước lã để uống một hớp và rửa mặt thôi”. Cha nhịn ăn như thế 21 ngày liền, mỗi ngày chỉ uống một bát nước lã, làm cho quan, lính và dân Sơn Tây hết sức ngạc nhiên. Ngồi trong cũi chật hẹp mà khuôn mặt lúc nào cũng vui tươi, các vết thương thì lở loét, Cha cũng không xin thuốc chữa trị gì hết. Dân chúng đồn thổi với nhau, coi  Cha như một “ông thần sống”, họ bảo: “Không ăn mà vẫn sống, thật lạ lùng”.
 
Thấy để Cha sống lâu, tiếng đồn bất lợi, quan tỉnh liền làm án trình về kinh đô rằng: “Tây giang đạo trưởng phạm luật nước này, thì phải trảm quyết, bêu thủ tam nhật”. Vua Tự Đức liền phê chuẩn theo án xin.
 
Ngày 03.11.1860, vị Tông đồ bị dẫn đi xử tại pháp trường Sơn Tây. Cha xin được cỏi trói, cổ vẫn mang gông, bước đi nhẹ nhàng giữa tốp lính cầm gươm sáng loáng. Đến pháp trường Năm Mẫu, vị chứng nhân quỳ gối xuống, sốt sắng cầu nguyện giữa vòng lính vây xung quanh. Quan giám sát xuống ngựa, đến gần Cha mà nói: “Vua triều làm tội ông, thì sau ông tha cho tôi, ông về quê bằng an, xin ông nhớ đến tôi vuối”.
 
Lính trói Cha vào cột [1], quan giám sát dịch loa rằng: “Dứt ba hồi chiêng thì cứ việc !” Hai tên lính đứng hai bên tử tội nhịn ăn 21 ngày trước đây, cùng vung gươm múa một lượt, giữa lúc chiêng nổi lên ba hồi chín tiếng, đứa đằng sau chém đầu Cha rơi xuống ngực, đứa đằng trước cắt da cổ, đầu rơi xuống đất.
 
 
Quan giám sát bảo: “Sao không tung đầu lên ?” lính liền tung đầu Cha lên, rồi bỏ vào sọt bêu lên cành cây ba ngày. Dân chúng gồm giáo dân và cả người ngoại tranh nhau thấm máu “ông thần sống”.
 
Cha Độ, chánh xứ Bách Lộc, nhờ một người ngoại giáo đến xin thi thể vị Tử đạo để chôn cất, ông nói: “Tội nghiệp ông Tây không có thân nhân, nên xin làm phúc để cho con cháu”. Ba ngày sau, cha Độ tìm cách đào bới lên và chuyển thi hài về an táng tại nhà xứ Bách Lộc. Thủ cấp vị Tử đạo bị ném xuống sông Hồng, giáo dân vạn chài tìm vớt mãi mà không thấy.
 
Đức Piô X suy tôn Cha Néron Bắc lên bậc Chân Phước ngày 02.5.1909. Đức Gioan Phaolô II phong Cha lên bậc Hiển Thánh ngày 19.6.1988.
 
Giáo phận nguyên quán Saint Claude hàng năm tổ chức lễ trọng thể vào ngày 03.11 với bài lễ riêng và chọn Ngài làm bổn mạng giới trẻ trong giáo phận.
 
         
Bia tích thánh Gioan Vân và Néron Bắc Tử đạo    Đền thánh Tử đạo tại Sơn Tây

________________________________________
[1]Tại cột này năm 1857 đã chém đầu thánh Gioan Bạch Văn Vân-Thầy cai Nỗ Lực. Sau này khi được phong chân phước, địa phận Hưng Hóa xây bia kỷ niệm. Mặt trước ghi bằng tiếng Pháp: “À la mémoire des bienheureux Vân et Néron excapités ici pour la foi, 1857, 1860”. Xin dịch là: Để ghi nhớ các Chân phúc Vân và Néron (Bắc) đã bị chém đầu tại nơi đây vì đức tin, 1857,1860. Mặt sau bia ghi bằng chữ Hán, nội dung như mặt trước.
Bia này nằm trong nghĩa trang thị xã Sơn Tây, năm 2007 Nhà nước cấp trả cho một ô đất liền kề nghĩa trang, Đức cha Antôn Vũ Huy Chương  đã cho xây đền các thánh Tử đạo tại đây.
Xin bo sung: * Phần hài cốt có lưu giữ tại nhà thờ Bách Lộc + Giữa Hiền + Tạ Xá
 

Tác giả bài viết: JB. Toản (Sưu tầm)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: suy tôn

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

TÀI LIỆU

SỰ KIỆN

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Hôm nayHôm nay : 573

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 95961

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9777540

TIN MỚI NHẤT