THÁNH GIUSE  - HOA HƯỚNG DƯƠNG

THÁNH GIUSE - HOA HƯỚNG DƯƠNG

Trong thực vật học có hiện tượng gọi là quang hướng động, nghĩa là sự phát triển của cây tuỳ thuộc theo ánh sáng. Thân cây có quang hướng động dương nên thường mọc về phía ánh sáng. Rễ cây có quang hướng động âm nên mọc về phía tối.

Xem tiếp...

Trang nhất » Tin Tức » TIN TỨC - SỰ KIỆN

Tuần tin lễ Thánh Gia

Thứ bảy - 27/12/2014 17:28
Người cha là đầu thân thể như Đức Kitô là đầu Giáo Hội. Người mẹ là thân thể như vai trò của Giáo Hội, và con cái là những phần tử như những tín hữu là chi thể của Đức Kitô.
SUY NIỆM LỄ THÁNH GIA – Năm B
Lời Chúa: Hc 3,3-7.14-17a; Cl 3,12-21; Lc 2, 22-40
 
Giáo Hội cỡ nhỏ
 
 Gia đình là tế bào sống động của quốc gia, của nhân loại, cũng như của Hội Thánh. Tế bào căn bản này có khỏe mạnh và phát triển, thì toàn thể thân xác mới khỏe mạnh và phát triển. Sức khỏe và sự ổn định của gia đình ảnh hưởng tới sức khỏe và sự ổn định của quốc gia và Giáo Hội. Chính vì thế chúng ta phải đem vào trong gia đình một tinh thần Kitô giáo đích thực.
Thế nhưng ngày nay, vì chiến tranh, vì những trào lưu duy vật và chối bỏ đức tin, gia đình đã bị khủng hoảng và suy sụp, tế bào nền tảng này đã bị nhiễm độc. Vậy chúng ta phải làm gì để cứu vãn tình thế?
Điều tôi nhấn mạnh giờ đây, đó là tinh thần cộng đoàn. Thực vậy, mỗi người chúng ta phải biết từ bỏ tính ích kỷ để tiến đến một sự hòa hợp và yêu thương, như hình ảnh về thân thể mầu nhiệm của Đức Kitô mà thánh Phaolô đã đề cập tới. Gia đình là một Giáo Hội cỡ nhỏ, là một nhiệm thể được thu hẹp. Đây không phải chỉ là một hình ảnh tượng trưng, mà còn là một thực thể sống động.
Người cha là đầu thân thể như Đức Kitô là đầu Giáo Hội. Người mẹ là thân thể như vai trò của Giáo Hội, và con cái là những phần tử như những tín hữu là chi thể của Đức Kitô.
Một gia đình đích thực phải hiệp nhất và trở nên một: Một tư tưởng, một ước muốn, một cõi lòng, một con tim. Người cha tìm kiếm cơm áo, người mẹ phân phát cơm áo và con cái thì lãnh nhận máu huyết và sự sống nơi cha mẹ. Người cha thì giống với Đức Kitô là đầu nhiệm thể. Người mẹ thì giống với Giáo Hội, còn con cái thì giống những chi thể trong nhiệm thể ấy.
Bởi đó hãy đón nhận và thực thi tinh thần hợp nhất. Là con cái, hãy nhìn thấy Đức Kitô nơi người cha, hãy yêu mến và trọng kính Đức Kitô nơi người cha của mình. Trgkhi đó, những người cha hãy sống như Đức Kitô và điều hành gia đình của mình trong tinh thần yêu thương.
Còn người mẹ, hãy lấy Giáo Hội làm lý tưởng cho mình, để có sự trung thành và hiền dịu. Con cái chính là những tế bào, trong đó Đức Kitô phải lớn lên, phải trưởng thành. Muốn thấm nhuần tinh thần ấy, chúng ta phải cần đến một bầu khí đạo đức. Bầu khí đạo đức này được tạo nên do thánh lễ, do phụng vụ, do các bí tích và đặc biệt do những giờ kinh chung trong gia đình.
Đây là những giây phút linh thiêng, cha mẹ, vợ chồng, con cái cùng quây quần bên nhau và cùng nhau quây quần bên Chúa, để dâng lên Ngài của lễ chung là những hy sinh gian khổ trong cuộc sống. Đây cũng là một liều thuốc thần diệu hàn gắn những đổ vỡ, vì trong những phút giây ấy chúng ta thực sự trở nên một.
Hãy xây dựng gia đình mình trong tinh thần hợp nhất như các chi thể hợp nhất với nhau và nhất là như Đức Kitô hợp nhất với Giáo Hội của Ngài.
 
 
http://gpcantho.com/Bai-Viet-Giao-Phan-Can-Tho
 


Uỷ ban Truyền thông Toà Thánh trên đường cải tổ
 
WHĐ (23.12.2014) - Uỷ ban Truyền thông của Toà Thánh đã kết thúc chuyến viếng thăm các cơ quan truyền thông của Toà Thánh lần thứ ba, và có thể sẽ thảo luận về kết quả của các lần viếng thăm này trong cuộc họp sắp tới của Uỷ ban, dự kiến diễn ra vào tháng Giêng 2015. Uỷ ban đã thực hiện các chuyến viếng thăm đến các cơ quan truyền thông của Toà Thánh, và cũng bắt đầu thu thập các ý kiến và đề nghị của các phóng viên và các cơ quan thông tin Công giáo thường đưa tin về Vatican.
Với mong muốn hoàn thiện hệ thống phát hành tin và hợp lý hóa các chi tiêu, các thành viên của Uỷ ban đã viếng thăm “tại chỗ” Phòng Báo chí Toà Thánh vào ngày 17 tháng 12.
Một thành viên của Uỷ ban Truyền thông cho biết: “Uỷ ban đã tỏ ra rất quan tâm tới các nhu cầu của Phòng Báo chí Toà Thánh, và cố gắng tìm xem có thể cải thiện công việc của Phòng Báo chí Toà Thánh như thế nào”.
Uỷ ban Truyền thông cho thấy cắt giảm chi phí không phải là mong muốn duy nhất của mình, nhưng điều mong muốn trước hết là tìm ra một phương thức hiệu quả để chia sẻ thông tin của Vatican”.
Trong cuộc họp sắp tới vào tháng Giêng 2015, các thành viên của Uỷ ban có thể sẽ thảo luận về các kết quả các chuyến viếng thăm vừa qua, và phân tích kỹ lưỡng những phản ứng của các chuyên gia truyền thông và các nhà báo.
Sắp tới, có nhu cầu cải tổ ngành truyền thông của Toà Thánh một cách toàn diện, có thể là hợp nhất ba cơ quan truyền thông lớn là Đài phát thanh Vatican, Truyền hình Vatican, và nhật báo L’Osservatore Romano – theo một nền tảng kỹ thuật số duy nhất.
Cho đến nay, các cơ quan truyền thông của Vatican vẫn trực thuộc Phủ Quốc vụ khanh Toà Thánh, nhưng có một số đề nghị cải tổ giáo triều –vẫn còn đang được Hội đồng Hồng y tư vấn thảo luận - cho rằng cần tạo ra một Quốc vụ viện chuyên về Truyền thông trong Giáo triều Roma. Tuy nhiên ý niệm về việc thành lập một Quốc vụ viện thứ ba dường như đã bị loại bỏ, trong khi ý tưởng đặt mọi cơ quan truyền thông thuộc quyền Hội đồng Toà Thánh về Truyền thông Xã hội vẫn còn đang được bàn thảo.
 
Minh Đức
 

Đức Thánh Cha: Việc hạ sinh của Chúa Giêsu vượt thắng lịch sử tội lỗi
 

VRNs (25.12.2014) - Đức Thánh Cha giảng rằng: “Sự hạ sinh của Chúa Giêsu là luồng sáng phá tan bóng tối của thế gian. Ngài chính là hiện thân tình yêu của Thiên Chúa gởi tới nhân loại trong bối cảnh lịch sử bị ghi dấu bởi “bạo lực, chiến tranh, hận thù và áp bức”.
 
“Qua lịch sử, ánh sáng Ngôi Lời phá tan bóng tối để cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa là Cha và là Đấng đầy lòng trung tín. Ánh sáng Ngôi Lời  mạnh hơn bóng tối và sự thối nát”. “Đó chính là thông điệp trong đêm Giáng sinh.”
 
Trước thánh lễ tại Vương Cung Thánh Đường Thánh Phêrô, có giờ suy niệm “Kalenda” – một bản trường ca truyền thống kể lại những sự kiện đưa đến việc hạ sinh của Chúa Kitô. Sau đó, Đức Thánh Cha cầu nguyện trước tượng Hài Nhi Giêsu như biểu tượng của Ngôi Lời Nhập Thể, đặt trên bục trước bàn thờ mộ thánh Phêrô, bục này thường đặt cuốn Kinh Thánh. Sau lời nguyện của ĐTC là phần tôn kính bức tượng do một nhóm trẻ em thực hiện đến từ Syria, đại diện cho tất cả các nơi trên thế giới.
 
Bài giảng của ĐTC dựa trên những suy tư trong các bài đọc phụng vụ thánh lễ đêm vọng Giáng sinh. ĐTC nhắc đến lời ngôn sứ Isaia tiên báo về việc hạ sinh của Chúa Kitô “dân đang lần bước trong tối tăm bỗng một ánh sáng bừng lên chói lọi phá tan bóng đêm.” Nhắc đến Tin Mừng, ĐTC nói nói đến “dấu chỉ” mà thiên thần nói cho các mục đồng về “một hài nhi được bọc trong khăn và đặt nằm trong máng cỏ” (Lc 2:12). ĐTC nói rằng “dấu chỉ” này “là sự khiêm hạ của Thiên Chúa đi cho đến kỳ cùng; đó là tình yêu của Thiên Chúa đổ tràn trên sự yếu đuối của chúng ta, đau khổ, lo lắng của chúng tôi, mong ước và những giới hạn của chúng ta.”
 
ĐTC cho biết: Trong phụng vụ đêm vọng Giáng Sinh, Đấng Cứu Thế được trình bày như là “ánh sáng xua tan bóng tối sâu thẳm, sự ra đời của Ngài hủy bỏ mọi buồn phiền, thất bại và đau khổ dưới ách nô lệ tội lỗi, và mở ra trong niềm vui và hạnh phúc.”
Nhờ đó chúng ta được bước vào nhà Thiên Chúa, chúng ta cũng được “băng qua bóng tối phủ lấy trái đất này, được lửa đức tin hướng dẫn và soi sáng bước đi của chúng ta, để niềm hy vọng luôn sống động hầu tìm thấy những “ánh sáng tuyệt vời.” “Bằng cách mở lòng ra cho Thiên Chúa, chúng ta cũng có thể chiêm ngưỡng sự kỳ diệu của Con Thần Mặt Trời, Đấng đến từ Trời cao để chiếu sáng mọi chân trời.”
 
Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc lại sách Sáng Thế chương 4, kể lại người anh Cain sát hại chính em ruột của mình là Abel, từ đó “bạo lực, chiến tranh, hận thù và áp bức” lan tràn. Mặc dù bạo lực và xung đột ghi dấu trên lịch sử này, nhưng “Thiên Chúa muốn con người nên giống hình ảnh Ngài, và Ngài đặt một kỳ vọng và chờ đợi”. “Ngài kiên nhẫn chờ đợi, có lúc phải đối mặt với tình trạng bệ rạc của con người và các dân tộc.”
 
“Qua lịch sử, ánh sáng làm phá tan bóng tối để chúng ta thấy rằng, Thiên Chúa là Cha và lòng trung kiên nhẫn của Ngài mạnh hơn bóng tối và sự thối nát”. Đây là thông điệp của đêm Giáng sinh.
 
Sự ra đời của Chúa Kitô, mời gọi chúng ta suy niệm về sự dịu dàng của Thiên Chúa. “Ngài nhìn đến chúng ta bằng đôi mắt đầy yêu thương, Ngài chấp nhận cái nghèo của chúng ta. Thiên Chúa yêu thương những ai nghèo hèn nhỏ bé  nhất.”
 
“Chúng ta chào đón sự dịu dàng của Chúa như thế nào? Thay vì chỉ đơn thuần là tìm kiếm Thiên Chúa, chúng ta có để cho Ngài tìm kiếm chúng ta, yêu thương chúng ta không. Chúng ta có can đảm đón mừng Chúa trong tinh thần dịu dàng, với những khó khăn, vướng mắc hằng ngày, hay chúng ta thích các giải pháp khách quan, hiệu quả nhưng không có bóng dáng của Tin Mừng? Thế giới hôm nay cần sự dịu dàng biết bao!”
 
“Sự đáp trả của các Ki-tô hữu không thể khác cách đáp trả mà Thiên Chúa dành cho những người nhỏ bé nhất trong chúng ta. Khi chúng ta nhận ra Thiên Chúa yêu thương những người nhỏ bé nhất trong chúng ta, Ngài đã tự mình trở nên nhỏ bé để gặp gỡ chúng ta. Chúng ta hãy mở rộng lòng mình cho Ngài.”
 
Trong ánh sáng này, mời gọi tất cả các tín hữu chúng ta hãy cầu nguyện để có “ân sủng sự dịu dàng trong những hoàn cảnh khó khăn nhất của cuộc sống” và “gần gũi khi đối mặt với mọi khó khăn, và sự hiền lành trong mọi cuộc xung đột”.
 
Trở lại sách Isaiah – “những người đi trong bóng tối nay một ánh sáng bừng lên chiếu rọi “- Đức Thánh Cha nói rằng những ai kiêu ngạo và tự hào không nhìn ra ánh sáng này. Họ là những người “đi theo đường lối riêng của mình,” và “đóng cửa lòng mình trước người khác.”
 
Ngược lại ánh sáng này chỉ những tâm hồn “khiêm tốn”, và “mở ra” mới có thể nhìn thấy.”
 
ĐTC kết thúc bài giảng bằng việc mời gọi các tín hữu cầu nguyện với Đức Mẹ, xin Mẹ “cho chúng ta thấy Chúa Giêsu!”
 
Hoàng Minh

Ðức Thánh Cha nhắn nhủ
các nhân viên Tòa Thánh và Vatican
 
Vatican (RG 22-12-2014) - Ðức Thánh Cha Phanxicô kêu gọi các nhân viên Tòa Thánh và Vatican chăm sóc đời sống thiêng liêng, gia đình, tương quan với tha nhân, công việc làm và các anh chị em yếu đuối.
Ðây là những lời nhắn nhủ ngài đưa ra trong buổi tiếp kiến khoảng 2 ngàn nhân viên cấp thừa hành của Tòa Thánh và Quốc gia thành Vatican trưa ngày 22 tháng 12 năm 2014, sau buổi tiếp kiến các vị lãnh đạo của các cơ quan trung ương Tòa Thánh.
Hiện diện tại Ðại thính đường Phaolo 6 trong buổi cũng có con cái và gia đình của các nhân viên. Ðức Thánh Cha nói: "Trước tiên anh chị em cần chăm sóc đời sống thiêng liêng, quan hệ với Thiên Chúa, vì "đây là cột sống của tất cả những gì chúng ta làm, và toàn thể cuộc sống của chúng ta. Một Kitô hữu không nuôi dưỡng mình bằng kinh nguyện, các bí tích và Lời Chúa, thì chắc chắn sẽ suy nhược và khô cằn".
Tiếp đến cần chăm sóc đời sống gia đình, không phải chỉ dành tiền bạc cho con cái và những người thân yêu, nhưng nhất là dành thời gian, sự quan tâm và tình yêu thương. Ðức Thánh Cha nhấn mạnh rằng "gia đình là một kho tàng quí giá, con cái là kho tàng. Một câu hỏi mà các cha mẹ trẻ có thể đặt ra cho mình: "Tôi có thời giờ để chơi với con cái tôi hay không, hay là tôi luôn bận rộn, không có giờ cho con cái của tôi?".
Thứ ba là chăm sóc quan hệ với người khác, "biến đức tin trong cuộc sống và lời nói thành những việc lành, nhất là đối với những người túng thiếu nhất". Cần chăm sóc lời nói, "thanh tẩy miệng lưỡi mình khỏi những lời xúc phạm, những lời phàm tục, sa đọa". "Chữa trị những vết thương tâm hồn bằng dầu tha thứ, tha thứ cho những người đã xúc phạm đến chúng ta và chữa lành những vết thương chúng ta đã gây ra cho người khác".
Cũng trong bài huấn dụ, Ðức Thánh Cha nhắn nhủ các nhân viên Tòa Thánh và Quốc gia thành Vatican hãy chăm sóc công việc làm, chu toàn với tất cả sự hăng say, lòng khiêm và khả năng chuyên môn, với tâm hồn biết ơn Thiên Chúa. Tiếp đến cần chữa trị tính ghen tương, tham lam, ghen ghét, những tâm tình tiêu cực hủy hoại an bình nội tâm khiến chúng ta thành những người bị hủy hoại và tạo nên sự hủy hoại cho người khác".
Ðức Thánh Cha kêu gọi các nhân viên hãy chữa trị sự oán hận đưa chúng ta đến sự trả thù, sự lười biếng khiến chúng ta làm cho cuộc sống tàn lụi, thái độ chỉ tay chỉ trích đưa chúng ta đến sự kiêu hãnh, thái lộ luôn than phiền đưa chúng ta đến tuyệt vọng. Ðức Thánh Cha nói:
"Tôi biết nhiều khi để bảo vệ công ăn việc làm, người ta nói xấu người khác, để tự vệ. Tôi hiểu những tình trạng ấy, nhưng con đường này không đưa tới điều tốt lành, rốt cuộc tất cả chúng ta đều bị tổn hại".
Ðức Thánh Cha nhắn nhủ mọi người hãy chăm sóc những anh chị em yếu đuối. Ngài nói: "Tôi đã thấy bao nhiêu gương tốt lành nơi anh chị em. Tôi khen ngợi và cám ơn anh chị em. Nghĩa là chăm sóc ngừơi già, người bệnh, người đói, những người vô gia cư và những người ngoại kiều, vì vào cuối đời chúng ta sẽ bị xét xử về đức bác ái".
Sau cùng, Ðức Thánh Cha nhắn nhủ các nhân viên Tòa Thánh chăm sóc lễ Giáng Sinh, để lễ này không bao giờ trở thành dịp để tiêu thụ thương mại, chỉ có vẻ bề ngoài, hoặc là dịp mua sắm những món quà vô ích, dịp để phung phí, nhưng là lễ an vui, đón nhận Chúa trong máng cỏ và trong tâm hồn".
 
G. Trần Ðức Anh, OP

Cây Giáng sinh và cảnh Giáng sinh
đem đến thông điệp hy vọng
 
 Cây Giáng sinh đã tỏa sáng tại Công trường Thánh Phêrô chính thức đánh dấu sự bắt đầu của lễ Giáng Sinh tại Vatican. Cây linh sam cao 82 feet và khoảng 70 tuổi đến từ Calabria, Ý. Cảnh trí Giáng sinh đến từ Verona và kích thước bằng con người.
Cây Giáng sinh đã tỏa sáng tại Công trường Thánh Phêrô chính thức đánh dấu sự bắt đầu của lễ Giáng Sinh tại Vatican.
          Cây linh sam cao 82 feet và khoảng 70 tuổi đến từ Calabria, Ý. Cảnh trí Giáng sinh đến từ Verona và kích thước bằng con người.
Đức Thánh Cha Phanxicô đã gặp gỡ khách hành hương từ Calabria và Verona, hai khu vực của Ý đã tặng cây Giáng sinh cà cảnh trí Giáng sinh trang hoàng Công trường Thánh Phêrô năm nay. Mặc dù chậm vài ngày, nhưng các giám mục dẫn nhóm khách hành hương này đã không bỏ lỡ cơ hội để chúc mừng sinh nhật thứ 78 của Đức Thánh Cha.
Đức Thánh Cha Phanxicô nghe những lời chào cùng với một em bé ngồi bên cạnh mình. Trong bài phát biểu, Đức Thánh Cha nói với họ rằng cả hai cây Giáng sinh cũng như cảnh Giáng sinh đã cho thấy các di sản Kitô giáo thuộc khu vực của họ.
“Cảm ơn các bạn rất nhiều về hai món quà Giáng sinh, sẽ được nhiều khách hành hương từ khắp nơi trên thế giới chiêm ngưỡng.”
Đức Thánh Cha cũng giải thích rằng cây Giáng sinh và cảnh Giáng sinh là dấu chỉ của tình bằng hữu và tình huynh đệ, vì chúng nói với con tim của tất cả nọi người, trong đó có người không tin. Ngài kết luận rằng chúng mang một thông điệp của ánh sáng, hy vọng và tình yêu.
 
Jos. Tú Nạc, NMS
 

Giáng Sinh với gia đình
 
Hôm nay kỷ niệm ngày Chúa sinh xuống làm người, trong một gia đình khó nghèo, vì tình yêu và cảm thông với nỗi đau khổ của loài người chúng con, nên con mạnh dạn đến xin Chúa một điều:
Sau buổi lễ đêm long trọng và sốt sáng, Cha xứ cùng bà con giáo dân tới viếng hang đá, đưa mắt vào hang đá nhìn ngắm Chúa Giêsu, Con trẻ nhỏ bé nằm trơ trên máng cỏ, gió sương lạnh lùng. Bỗng Cha xứ thấy một phong thư, vội cầm lên đọc.
Mọi người thấy Cha xứ thần người như đang suy tư một vấn đề gì đó. Quả thật, Ngài không động lòng suy nghĩ sao được, khi con chiên giáo hữu của mình ở trong tình trạng này, và thấy một em bé ngây thơ, thật thà trước cảnh nhà như vậy. Thư đó đại khái thế này:
Kính gửi Chúa Hài Đồng,
Hôm nay kỷ niệm ngày Chúa sinh xuống làm người, trong một gia đình khó nghèo, vì tình yêu và cảm thông với nỗi đau khổ của loài người chúng con, nên con mạnh dạn đến xin Chúa một điều:
Lạy Chúa, gia đình con có 3 anh em, nhưng không có hạnh phúc nên chúng con khổ lắm. Cha mẹ con không hòa thuận thương yêu nhau. Bố con rượu chè lại phũ phàng nên hay la mắng chửi bới hoặc đánh đập mẹ con, không mấy ngày gia đình yên ổn, không có tiếng rầy la, khiến chúng con tuy nhỏ, vô tội, lắm khi cũng bị vạ lây. Mẹ con nhiều hôm chịu không được đã thầm khóc. Vì thương 3 anh em con, mẹ không nỡ bỏ đi. Cực chẳng đã, mẹ  đã bỏ bố. Bố con đã lấy mẹ khác. Mẹ thì cứ khóc thầm, có lần con nói với mẹ, mẹ ơi con thương mẹ, con ghét bố, con giết bỏ bố nhé – Mẹ can; Không được, Chúa Giêsu buồn – Ngày nay mẹ con cũng đi lấy bố khác rồi, nên bây giờ con khổ lắm, không có đường để ăn, không có sữa để uống, quần áo thì rách bẩn thua bạn bè, xấu hổ lắm Chúa ạ. Con nghe lỏm trong lớp giáo lý của chị con là: Thiên thần thì sung sướng hạnh phúc lắm, chỉ phải vâng lời Chúa thôi. Xin Chúa nhận cho con làm thiên thần của Chúa nhé. Con hứa sẽ thật ngoan. Con cám ơn Chúa.
Anh em thử nghĩ xem, em bé này lớn lên sa vào cảnh bụi đời, sa vào nghiện ngập... thì tội nó hay cha mẹ nó?
Đời rằng: “Sinh con không dạy không răn - thà nuôi con lợn lấy lòng mà ăn"
Phải chăng chính cha mẹ là người đã gây nên cái hậu quả đó,  nếu “ tội quy vu trưởng”, thì  cha mẹ phải gánh các trách nhiệm ấy trước.
Thưa anh chị em, ngày nay bao gia đình phải ngậm đắng nuốt cay, đi đến chỗ đổ nát vì “cơm chẳng ngon” cũng có, mà tại “canh chẳng ngọt” cũng phải, vì vợ chồng không biết nhịn nhục tha thứ cho nhau, như Thánh Phaolô trong thư gửi giáo đoàn Côlôsê đã khuyên: “Bác ái thì ôn hòa nhẫn nhục, chịu đựng – Nếu có gì oán trách thì hãy tha thứ cho nhau. Vì bác ái là dây ràng buộc mọi sự thiện hảo”. Do đó đã dẫn tới cảnh:
“Chồng gì anh, vợ gì tôi,
Chẳng qua là cái nợ đời chi đây”.
“Tim này giá moi được, cũng vứt cho xong”.
Ngày nay bao gia đình phải tan nát, vì vợ chồng đã xóa mất cái vẻ đẹp cao quí của hôn nhân, chạy theo nhục dục, với cái cảnh “chồng ăn chả vợ ăn nem”, chạy theo tiếng gọi tình ái, dẫn đến cảnh chia ly, tài sản phân xẻ, bắt đầu lại, như đời vẫn bảo “con đen đầu thì bỏ, con đỏ đầu thì nuôi”. Khiến chúng sa vào cảnh cầu bơ cầu bất, hoặc sa vào vòng tội lỗi này khác. Vì thế trong thông điệp “ Hôn Nhân Thanh Sạch”, Đức Giáo Hoàng Piô XI đã nói “Hạnh phúc của con cái là một trong những lý do quan trọng buộc cha mẹ phải đơn hôn và vĩnh hôn”.
Ngày nay bao gia đình phải tan nát, vì cha mẹ không chăm lo dạy dỗ con cái, chỉ mải chạy theo tiền của, lo cho có bằng cấp hơn người hoăc ăn mặc bảnh bao, mà không quan tâm đến nhân cách, đạo đức, đã quên mất lời rằng: “Cái nết đánh chết cái đẹp”, hoặc “tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, hay như lời nhắn nhủ: “Hữu tài mà vô đức thì trở thành vô dụng”. Thậm chí có cha mẹ yêu con không đúng chẳng những không sửa phạt lại còn bênh che nết xấu chúng, đã quên câu: “Yêu cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi”. Thế rồi lớn lên chúng quen thói coi thường cha mẹ, phá tán tài sản bấy giờ ngồi khóc, hối không kịp...
Ngày nay bao gia đình phải tan nát, vì con cái không còn vâng lời cha mẹ, tự cho mình là khôn là giỏi, chê cha mẹ: lạc hậu... Chẳng những không vâng lời mà còn cãi lại, mắng mỏ chửi rủa, đay nghiến cha mẹ, khiến cha mẹ sầu tái trong lòng. Anh chị em hãy nhớ rằng: “Cá không ăn muối cá ươn – con cãi cha mẹ trăm đường con hư”, đặc biệt lời Chúa dạy: “Ai thờ cha thì bù đắp tội lỗi. Ai kính mẹ thì tích trữ kho tàng. Lòng hiếu nghĩa với cha sẽ không bị quên lãng và sẽ đền bù tội lỗi cho con” (Hc. 3,2,14).
Ngày nay bao gia đình phải tan nát, vì con cái hư thân mất nết, sa vào những cuộc đỏ đen rồi về ăn trộm ăn cắp của gia đình, hoặc cắm hết xe này xe khác hay những vật dụng trong gia đình. Cha mẹ bỏ thì tiếc mà chuộc thì nó lại tiếp tục – Có những đứa con nói ngọt còn nghe, còn ở nhà, hễ nói gẳng, đe nẹt là nó bỏ nhà ra đi, Khiến cha mẹ lại ra công tìm kiếm.
Bao  đứa con sa vào nghiện ngập, cờ bạc, rồi tiền mất, tật mang cuối cùng đem cái thân tàn ma dại, về bắt cha mẹ phục vụ, chăm lo.
Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu đã xuống trần, hạ sinh trong một gia đình có cha có mẹ để dạy dỗ làm gương cho chúng ta. Xin Chúa hãy đến gia đình ta dạy cho các cha mẹ được đầy đủ nghĩa vụ giáo dục, nêu cao gương sáng cho đoàn con về đạo cũng như đời,vì “ cha mẹ hiền lành để đức cho con”; dạy cho con cái: “ Trẻ Giêsu sống với gia đình – “ Nguyện cầu sớm tối nhiệt thành – Vâng lời cha mẹ tận tình con ngoan”.
Có như vậy chúng ta mới thực sự tân phúc âm hóa đời sống gia đình,
Tôi nguyện chúc các gia đình giáo xứ chúng ta:
“Yêu nhau mến Chúa tận tình”
“Thánh hóa gia đình theo hạnh Thánh Gia”.
 
 
Lm. Giuse Nguyễn Thái Hà

Vô gia cư
 “Đêm Đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời nằm trong hang đá, nơi máng lừa…”. Đó là ca từ trong bài Thánh ca “Hang Belem” của cố NS Hải Linh lồng trong giai điệu êm đềm đang ngân vang đây đó…
 
Giáng Sinh gợi những suy tư
 Vì Giêsu hóa Hài Nhi khó nghèo.
Đức Giêsu là Thiên Chúa Ngôi Hai, là Đấng Tạo Hóa, giàu có bậc nhất, cao sang bậc nhất, nhưng vì thương xót phàm nhân nghèo hèn và khốn khổ mà Ngài chấp nhận hóa thân là một Hài Nhi. Không chỉ vậy, Ngài còn sinh trong cảnh thiếu thốn tột cùng tại một hang chiên lừa nơi Belem. Dĩ nhiên Thiên Chúa có nhiều cách để cứu độ chúng ta, thậm chí Ngài chỉ cần phán một lời thì mọi tội lỗi của cả nhân loại này đều được tha bổng, nhưng Ngài đã chọn cách mặc xác phàm để trí óc phàm nhân chúng ta dễ hiểu và khả dĩ phần nào cảm nhận được lòng thương xót vô biên của Ngài, chứ chúng ta đâu đủ trình độ mà thấu hiểu.
Lòng thương xót của Thiên Chúa là mầu nhiệm khôn dò, chúng ta chỉ có thể cúi đầu cảm tạ: “Thầy yêu chúng con, lời ai nói cho cùng. Thầy yêu chúng con, Thầy sinh xuống gian trần. Thầy yêu chúng con, Thầy ban trót thân mình, để nuôi chúng con ngày lưu ký trần gian”. Đó là lời điệp khúc trong bài Thánh ca “Niềm Tâm Sự” của Lm Ns Kim Long. Vâng, Tình Chúa thật tuyệt vời! Lòng Chúa thương xót quá bao la. Xin muôn đời cảm tạ Đại Sư Giêsu!
Giáng Sinh rất lạ. Lạ đủ thứ. Lạ từ nội tại tới ngoại tại. Giáng Sinh năm nay, Saigon chỉ se lạnh một chút như để người ta cảm nhận phần nào cái lạnh của Thiên Chúa năm xưa, cái lạnh của những phận người cơ nhỡ, cái lạnh của những kẻ cô đơn,… Nghe nói cái lạnh ở miền Bắc, nhất là vùng Sapa, mới thực sự buốt da thấu thịt, thế nên người ta gọi là giá lạnh. Việt ngữ hay thật, cái “giá” này mới… “đáng giá”, chứ cái “lạnh” chưa thấm thía vào đâu!
 
Cái lạnh ngoại tại khiến tôi nhớ tới cái lạnh tâm hồn, cái lạnh linh hồn, cái lạnh tâm linh. Loại lạnh này thật khủng khiếp - có lẽ phải gọi là “giá băng”.

 – Lạnh tâm hồn hoặc lạnh cõi lòng là cái giá lạnh của những người cô độc, mồ côi, neo đơn, thất vọng, bị người khác xa lánh, ghen ghét,… Họ không có ai để chia sẻ, mà có chia sẻ cũng chẳng ai quan tâm. Khổ tâm thật!
 
– Lạnh linh hồn là cái lạnh của những người khô khan, nguội lạnh, tội lỗi, niềm tin lung lay,… Đáng thương thật!
 
– Lạnh tâm linh là cái lạnh của những người vô cảm trước nỗi khổ của người khác, như ông Simon “dè bỉu” người-phụ-nữ-tội-lỗi khi cô này xức dầu thơm chân Chúa Giêsu (Lc 7:36-50), như Thầy tư tế và Thầy Lê-vi không hề chạnh lòng thương xót “người lân cận” mà cam tâm bỏ mặc nạn nhân sống dở chết dở (Lc 10:30-37), hoặc như người Pha-ri-sêu “chảnh” ngay khi cầu nguyện tại Đền thờ (Lc 18:10-14).
 
Tin Mừng theo Thánh sử Mát-thêu có trình thuật về cảnh Phán Xét Chung: “Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu, các ngươi đã thăm viếng; Ta ngồi tù, các ngươi đến hỏi han” (Mt 25:34-36).
 
Giáng Sinh về mà đọc trình thuật này, có lẽ nhiều người cho rằng “lệch pha”. Nhưng không phải vậy. Tại sao không “lệch pha” chứ? Vì Giáng Sinh là lời mời gọi yêu thương – yêu thương bằng cả tâm hồn và hành động cụ thể. Trình thuật này rất cụ thể về Đức Ái Kitô giáo.
 
Trình thuật Mt 23:34-40 là đoạn Kinh Thánh đã gợi hứng cho điêu khắc gia Timothy P. Schmalz (sinh 1970) tạc một pho tượng đồng lớn bằng người thật (2,5m), nằm co ro và trùm chăn kín mít, nhưng đôi chân thò ra ngoài và có dấu đinh. Thì ra đó là Chúa Giêsu vô gia cư, tứ cố vô thân!
 
Sau hai năm bị nhiều nơi từ chối, bức tượng “Homeless Jesus” (Chúa Giêsu Không Nhà) đã được “dừng chân” và “cư ngụ” tại Quảng trường Thánh Phêrô vào dịp Giáng Sinh năm 2013. Ý tưởng của Timothy Schmalz thật sâu sắc và độc đáo. Bức tượng “Chúa Giêsu Không Nhà” của Timothy Schmalz là tiếng chuông cảnh báo mỗi chúng ta về việc thực hành đức ái sao cho đúng nghĩa, đúng ý Chúa.
 
 ĐGH Phanxicô là “người của dân nghèo”, sống tinh thần của Thánh khất sĩ Phanxicô Assisi (Vị sáng lập Dòng Phanxicô, Dòng Anh Em Hèn Mọn). ĐGH Phanxicô rất thích bức tượng này, ngài đã cầu nguyện trước bức tượng và đã làm phép bức tượng “Chúa Giêsu Không Nhà” của nghệ sĩ Timothy Schmalz.
 
Chắc hẳn ai cũng có thể biết rằng Hang Belem xưa là hang đá xấu xí, tăm tối, hôi tanh, bẩn thỉu,… Nói theo kiểu khôi hài ngày nay thì Hang Belem xưa là “khách sạn ngàn sao”. Nhưng Hang Belem ngày nay quá cao sang, có thể ví như khách sạn nhiều sao, đạt tiêu chuẩn quốc tế. Càng ngày người ta càng làm những hang đá “đồ sộ” và tốn kém chi phí nhiều hơn. Nhà này đua với nhà kia, giáo xứ này đua với giáo xứ nọ, hang đá càng to càng hãnh diện. Điện sáng lấp lánh, trang trí rườm rà, kiểu cách thái quá, khi nhìn vào hang đá chỉ thấy vẻ hào nhoáng cho vui mắt, cái chính bị che khuất, còn những cái phụ lại quá nổi bật, thậm chí có nhiều hang đá nhìn mãi mới thấy Bé Giêsu, Cô Maria và Chú Giuse. Hang Belem ngày nay sang quá, trái ngược với Hang belem xưa. Nhìn những hang đá ngày nay, chúng ta có cảm giác Chúa giàu quá! Thực ra Chúa không giàu, Chúa cũng không thích giàu, mà chúng ta bắt Chúa giàu. Kể ra làm Chúa cũng khổ thật, chẳng vui sướng gì!
 
Những hang đá “đồ sộ” chỉ làm vui mắt người xem, vì hang đá quá “đồ sộ” và sang trọng nên không chuyển tải được sứ điệp của Thiên Chúa, vì Ngài muốn dạy chúng ta về nhân đức Khó Nghèo, nhưng chúng ta lại “Khó (mà) Nghèo”. Con cháu Lạc Hồng chúng ta muốn Việt hóa nên có nơi làm một mái tranh, nhưng cái lều hoặc cái chòi đó lại lấp lánh ánh điện lung linh và nhiều màu sắc. Thực tế có nhà nghèo nào “sang” như vậy không?
 
Có những hang đá chi phí bạc triệu, cả vài chục triệu cũng có. Giáng sinh năm 2012, Gx Thanh Đa (Hạt Gia Định, TGP Saigon) làm hang đá tốn 60 triệu đồng, Gx An Nhơn (Giáo hạt Xóm Mới, TGP Saigon) dựng cây thông tốn 100 triệu đồng. Như vậy vẫn là “chuyện nhỏ”, vì còn hơn thế nữa! Theo trang zing.vn (*),tại giáo xứ Trại Gáo, GP Vinh (thuộc xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An), người ta dựng một cây thông cao 41 m, chu vi vòng chân 13 m. Người ta phải mua 15.000 dây lá thông, 500 đèn trang trí, và 2.000 bộ đèn nhấp nháy, chi phí cho cây thông “khủng” này trên dưới 1 tỷ đồng. Lạy Chúa tôi, có ai cảm thấy “giật mình” không?
 
Chúa có thích cách “chơi nổi” một cách lãng phí như vậy? Chắc chắn là KHÔNG. Dĩ nhiên Chúa không cấm chúng ta trang trí một chút để kỷ niệm ngày Con Thiên Chúa giáng trần, nhưng đừng quá đáng, vì xung quanh chúng ta còn biết bao người chịu cảnh khốn cùng. Chúng ta nên cân nhắc là chúng ta làm vì vinh danh Chúa hay vinh danh chính chúng ta. Đừng lẫn lộn hoặc ảo tưởng. Và cuối cùng, chỉ có Chúa lại phải chịu đựng chúng ta, và tất nhiên Ngài rất buồn!
 Thế giới còn biết bao người nghèo, xung quanh chúng ta cũng không thiếu những người nghèo, vậy sao chúng ta không làm hang đá giản dị mà gợi được ý nghĩa của việc Con Chúa giáng sinh? Bác ái là việc làm cần thiết, nhất là vào dịp Noel. Chúa Giêsu sinh trong cảnh nghèo là Ngài “nhắc khéo” chúng ta về việc thương xót những kẻ khốn cùng. Bớt chi phí cho việc làm hang đá để chia sẻ với người nghèo bằng hiện vật, vậy mới là sống đúng tinh thần giáng sinh một cách thực tế, chắc chắn Hài Nhi Giêsu thích như vậy, và Ngài cũng sẽ mỉm cười với chúng ta như đã mỉm cười với Chú Bé Đánh Trống (2) sau khi chú bé này khua một bài trống làm quà dâng Vương Nhi Giêsu.
 
Khi phán xét, nếu chúng ta được đứng bên “chiên”, chúng ta sẽ được trực tiếp nghe Thẩm phán Giêsu Kitô xác định: “Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy” (Mt 25:-40). Nhưng nếu chúng ta bị đứng bên “dê”, và cũng chính chúng ta trực tiếp nghe bản án của mình do Thẩm phán Giêsu Kitô tuyên bố: “Mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy” (Mt 25:45). Như vậy thì thật khốn thay!
Nguyện xin cho mọi người được bình an đích thực trong đêm Con Chúa giáng sinh nhờ thể hiện Đức Ái đích thực. Amen.
 
TRẦM THIÊN THU
 

Nguyên nhân khủng hoảng gia đình
 
Con người ai cũng tự hào về gia đình của mình. Con cái tự hào về cha mẹ. Cha mẹ tự hào về con cái. Có người còn tự hào về gia tộc và dòng họ của mình. Thế nhưng, niềm tự hào ấy hôm nay đang mất dần khi mà nhiều thành viên trong gia đình đang sống thiếu trách nhiệm với bổn phận, đôi khi còn gây đau khổ cho gia đình bởi tội lỗi và đam mê của mình. Đó cũng là nguyên nhân đưa đến sự đổ vỡ nơi các gia đình hôm nay.
Nhìn vào những vụ bạo lực trong gia đình, mẹ sát hại con, cháu “xuống tay” với bà, chồng cạn tình với vợ liên tục xảy ra gần đây khiến cho chúng ta có cái nhìn thật bi quan về cái nôi gia đình mà trước đây bảo là nơi bình yên, hạnh phúc nhất.
Chỉ trong 2 ngày 22 và 23-6, Vĩnh Phúc chấn động với hai vụ án giết người mà kẻ xuống tay lại chính là những người thân thích cùng chung dòng máu. Người mẹ N.T.L chỉ vì giận chồng cũ tái hôn mà dùng dao chém chết đứa con trai 8 tuổi để trả thù. Đứa trẻ chết trong giấc ngủ, không kịp biết   khi kẻ hại mình lại chính là người mẹ dứt ruột đẻ ra. Tiếp sau đó 1 ngày, tại xã Đình Chu anh N.Đ.T đã dùng gậy hạ sát bà. Nguyên nhân cũng chỉ vì người bà đã khuyên nhủ cô gái mà T đang theo đuổi không nên yêu T, rằng T vốn hung hăng, đã từng đánh đập 2 người vợ trước, khiến họ phải bỏ đi.
Trước đó, ngày 20-6, tại Hà Nội cũng xảy ra vụ án chồng sát hại vợ. Kẻ thủ ác Đ.M.Q trú tại phường Xuân Đỉnh, Bắc Từ Liêm. Do mâu thuẫn vợ chồng, vợ Q đã bỏ về nhà mẹ đẻ sống. Do ép vợ quay về không được nên Q đã tước đoạt mạng sống của vợ, bỏ lại hai đứa con thơ, đứa 4 tuổi, đứa mới lên 3.  Sở dĩ người ta có thể đoạn tình, đoạn nghĩa với người thân của mình thường chỉ vì ai đó đã lao vào vòng xoáy của tiền, tình, quyền. Vì danh lợi thú mà họ sẵn sàng hành động trái với cả luân thường và đạo lý làm người.
Một nguyên nhân khách quan mà chúng ta không thể không nói đến chính là sự hội nhập với trào lưu văn hóa thế giới khi Việt Nam hội nhập kinh tế, nhưng người dân Việt Nam lại chưa có sự chuẩn bị tâm lý, trình độ để tiếp thu. Điển hình là sự tự do cá nhân đối với phương tây là tốt, nhưng với Việt Nam lại là một tai họa khi đa số không hề có khả năng sống tự lập và tự chủ dẫn đến rất nhiều thành phần buông lỏng trách nhiệm với gia đình.Cha mẹ thiếu trách nhiệm với con vì mải mê kiếm tiền. Con cái sống buông thả tự do đến nỗi thiếu trách nhiệm với bản thân và xã hội.
 Đó là nguyên nhân dẫn đến những bạo lực gia đình, ly hôn, ly thân, quan hệ tình dục bừa bãi và hôn nhân đồng giới, buôn bán phụ nữ và trẻ em, xâm hại tình dục, bất bình đẳng giới tính trong gia đình Việt Nam.
Có lẽ chúng ta cần phải xác định lại giá trị hạnh phúc trong gia đình. Gia đình hạnh phúc không hẳn là có tiền để rồi mải mê kiếm tiền mà bỏ rơi nhau. Gia đình không hệ tại ở việc người  có chức này, người kia có chức nọ. Gia đình hệ tại ở sự đùm bọc yêu thương nhau trong tình nghĩa ruột thịt. Nếu có tiền, có địa vị mà xa cách gia đình thì cũng không mang lại hạnh phúc cho gia đình. Gia đình chỉ tồn tại khi mỗi thành viên biết sống có trách nhiệm với bản thân và gia đình của mình.
          Cuộc đời sẽ đẹp biết bao khi mà mỗi thành viên trong gia đình biết từ bỏ ý riêng để sống có trách nhiệm với gia đình. Gia đình sẽ không có khổ đau nếu mỗi người biết sống hy sinh cho gia đình, biết làm việc để đem lại niềm vui và hạnh phúc cho gia đình. Và cuộc đời sẽ đẹp biết bao khi các gia đình Công Giáo biết đặt ý Chúa trên mọi ý hướng cá nhân để vì Chúa họ sống yêu thương và có trách nhiệm với nhau.
Xin Chúa cho các gia đình luôn được hợp nhất bình an khi họ có Chúa đồng hành và để ý Chúa được thực hiện trên cuộc đời của họ. Amen
 
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
 
Trường học gia đình
 
 Khi nhập thể và nhập thế, Con Thiên Chúa là Đức Kitô Giêsu đã sinh trong một gia đình. Khi đi lễ đền, Ngài ở lại “lo việc của Chúa Cha” nhưng cha mẹ Ngài không biết, sau ba ngày, Ngài ngoan ngoãn theo cha mẹ về quê và hằng vâng phục cha mẹ (Lc 2:51). Điều đó chứng tỏ gia đình là quan trọng và là trường học đầu tiên của mọi người.
Văn sĩ Charles Dickens (1) nhận định: “Gia đình là một cái tên, một từ ngữ mạnh mẽ, mạnh hơn lời của những pháp sư hay tiếng đáp của các linh hồn. Đó là lời nguyện cầu hùng mạnh nhất”.
Các nhà xã hội học coi gia đình là nơi đặt những “viên gạch đầu tiên” trong việc hình thành nhân cách con người. Điều đó cho thấy gia đình là trường học đầu tiên của mỗi con người. Quả thật, giáo dục gia đình rất quan trọng, đặc biệt là người mẹ, vì người mẹ gần gũi con cái ngay từ khi nó mới sinh ra và suốt những tháng năm đầu đời.
Nhân cách là tính cách của một con người, và rồi con người đó có thể tốt hoặc xấu. Vì thế, giáo dục nhân cách rất quan trọng, phải bắt đầu từ gia đình, nhưng giáo dục gia đình lại là vấn đề rộng lớn. Ở đây chúng ta nói về vai trò của cha mẹ trong việc giáo dục hình thành nhân cách cho trẻ em ở Việt Nam hiện nay.
Như đã nói, gia đình là môi trường giáo dục đầu tiên, tức là trường học đầu tiên của bất kỳ con người nào. Mỗi con người đều được sinh ra từ cha và mẹ. Đứa trẻ luôn gần gũi và lắng nghe những “âm thanh cuộc sống” đầu tiên từ cha mẹ – đặc biệt là từ người mẹ,… khi mẹ ru con ngủ. Lời ru không thể nào gắt gỏng hoặc như “dùi đục chấm mắm cáy”, vì thế mà đứa trẻ vẫn ảnh hưởng sự dịu dàng của lời mẹ ru.
Ngoài ra, gia đình còn là hành trang “ắt có và đủ” đối với  mỗi con người. Trong thời gian đầu đời, ai cũng được sống với ông bà, cha mẹ, anh chị em. Lớn lên, những người lập gia đình rồi có con, cháu. Trong gia đình, mọi người đùm bọc nhau về vật chất, tinh thần, tâm linh,… Trong quá trình sống với gia đình, cùng trao và nhận tình yêu thương, mỗi người lại tiếp tục tự hoàn thiện mình và tự hoàn thiện nhân cách.
Gia đình cũng là nơi tái tạo con người. Thành viên nào lỗi lầm vẫn được gia đình an ủi, khuyên nhủ, che chở, bảo vệ, nâng đỡ,… Nhờ đó mà người lầm lỗi có thể đứng dậy và làm lại cuộc đời. Mỗi thành viên gia đình là một người tốt thì xã hội sẽ tốt, đất nước có những công dân tốt, Giáo hội cũng có những “chiên ngoan”. Xã hội có nhiều công dân tốt, ắt hẳn đất nước có thể vững mạnh, xã hội có thể văn minh, cộng đồng ít tệ nạn. Học sinh cần phải được giáo dục về giao tiếp và ứng xử ngay trong cộng đồng, hội đoàn, đặc biệt phải bắt đầu từ gia đình.
Xã hội càng ngày càng văn minh và tiến bộ, đó là niềm vui. Nhưng cứ đua đòi hoặc chạy đua theo lối sống xa hoa thì dễ sa đọa, đi đâu cũng thấy treo bảng “văn hóa” nhưng lối sống chẳng thấy gì là văn hóa. … Cây phải được uốn từ lúc cây còn nhỏ, con người cũng vậy, phải được uốn nắn từ nhỏ và ngay tại gia đình, sau đó mới tới nhà trường và xã hội.
Đã có nhiều trường hợp con cái hư, rồi lấy cớ là bận rộn, lo làm ăn. Không thể viện cớ như vậy! Các cha mẹ khá giả chiều chuộng con cái quá mức, để chúng tự do, muốn gì được nấy, tiêu xài xả láng, cứ tưởng như vậy là yêu con, sai lầm nghiêm trọng.
…Gia đình là vườn ươm mầm đời sống và là nơi tôi luyện các nhân đức của con người. Cha mẹ không nên khắt khe, nhưng phải cương nghị, thấy con cái sai thì phải nghiêm túc chấn chỉnh ngay, không được làm ngơ! Cha mẹ nên hiền từ, nhưng đừng nhu nhược.
Cha mẹ phải là người đầu tiên điều chỉnh con cái, để chúng không chỉ chấp nhận mà còn tích cực cố gắng sửa đổi ngay. Cha mẹ cũng không được hành động cho thỏa cơn giận, nhưng phải kiên nhẫn, tìm hiểu, để biết rõ nguyên nhân.
Hiện nay, không ít cha mẹ lo nuôi con về thể lý mà coi thường việc giáo dục tinh thần, lo đầu tư cho việc dạy chữ mà quên việc dạy người. Có những cha mẹ không chú ý vai trò làm “người thầy đầu tiên” của con cái, phó mặc mọi việc giáo dục con cho nhà trường. Đó là sai lầm lớn cần chấn chỉnh càng sớm càng tốt!
          Giáo dục đa dạng, đơn giản là hai phần chính: Giáo dục thể lý và giáo dục tinh thần. Nhưng có một phần quan trọng không được bỏ quên, đó là việc giáo dục tâm linh. Mến Chúa thì phải yêu người. Thánh Gioan giải thích: “Ai nói rằng mình biết Người mà không tuân giữ các điều răn của Người, đó là kẻ nói dối, và sự thật không ở nơi người ấy. Ai nói rằng mình ở trong ánh sáng mà lại ghét anh em mình, thì vẫn còn ở trong bóng tối” (1 Ga 2:4 và 9).
Chính Chúa Giêsu cũng đã xác định: “Ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi” (Mt 12:50; Mc 3:35; Lc 8:21). Chỉ có những người như vậy mới thực sự là thành viên trong Đại Gia Đình Kitô Giáo, Đại Gia Đình của Thiên Chúa.
 
TRẦM THIÊN THU

Tác giả bài viết: BTT giáo xứ Lào Cai

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

TÀI LIỆU

SỰ KIỆN

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Hôm nayHôm nay : 2323

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 101659

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 11354944

THÁNH GIUSE  - HOA HƯỚNG DƯƠNG

THÁNH GIUSE - HOA HƯỚNG DƯƠNG

Trong thực vật học có hiện tượng gọi là quang hướng động, nghĩa là sự phát triển của cây tuỳ thuộc theo ánh sáng. Thân cây có quang hướng động dương nên thường mọc về phía ánh sáng. Rễ cây có quang hướng động âm nên mọc về phía tối.

Xem tiếp...